Giường đơn hay giường đôi – Một tình yêu chấp niệm

Giường đơn hay giường đôi – Một tình yêu chấp niệm. 

Tôi không phải một fan ngôn tình, cũng không đọc nhiều truyện ngôn tình. Có một thời gian, tôi còn đồng tình nó là thứ văn hóa rác rưởi. Bây giờ định kiến ấy vẫn còn nhưng ít đi. Đồng tình rằng có một số cuốn ngôn tình khá có giá trị không nên đánh đồng tất cả. Nhưng nhìn chung, tốt thì ít, dở thì nhiều. Bởi vậy luôn tự nhắc nhủ mình rằng phải luôn “ alarm ” đọc review kĩ càng để đỡ phải mất thời gian đọc nhầm cuốn dở. Mình nghĩ ngôn tình có một chủ đề mà nhiều tác giả viết khá hay, đó là tình đầu. Có nhiều lí do. Phần vì bởi họ là những tác giả trẻ thuộc thế hệ 8x thậm chí 9x, những cảm xúc đầu đời ấy họ trải qua chưa lâu nên viết rất thực. Một phần lớn bởi đó là những thứ thuộc về kí ức. Mà kí ức bao giờ cũng đẹp, đáng trân trọng. Nó dễ khơi dậy cảm xúc dù nhiều chi văn phong của tác giả chỉ tầm tầm. Giường đơn hay giường đôi là một tác phẩm như thế .
Câu chuyên đan xen giữa quá khứ và hiện tại, được kể theo mạch cảm xúc của nhân vật nữ chính dù truyện được kể theo ngôi thứ bachelor of arts. Mình rất thích cách đặt tên từng chương của truyện giả dụ như “ Thi Vĩnh Đạo trong ký ức – mười tám tuổi ” hay “ Diệp Phổ Hoa của hiện tại – hai mươi bảy tuổi ”. Cứ cách một chương nói về Vĩnh Đạo lại một chương nói về Phổ Hoa. Dù là trước đây hay hiện tại, cuộc đời của họ vẫn luôn có mối liên hệ vô hình .
Câu chuyên bắt đầu từu nhẵng tháng ngày đầu tiên của năm học cấp bachelor of arts. Diệp Phổ Hoa cảm mến Kỷ An Vĩnh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Một cậu bạn lịch thiệp, học giỏi và hòa nhã, như transient ischemic attack nắng xuân ấm áp trong những năm học cấp barium đầy áp lực thi cử, những biến cố armed islamic group đình và sự cô đơn tách biệt với cả lớp của Phổ Hoa. Thế nhưng, mọi chuyện thay đổi khi Thẩm Vĩnh Đạo xuất hiện. Khác với Kỷ An Vĩnh, cậu thích Phổ Hoa bằng thứ tình cảm mãnh liệt nhất. Vĩnh Đạo tiếp tục theo đuổi Phổ Hoa khi lên đại học. Khi Kỷ An Vĩnh đi du hoc, tình cảm not nớt kia mờ nhạt dần, tâm trí Phổ Hoa bắt đầu tràn ngập hình ảnh Vĩnh Đạo. Họ hẹn hò, kết hôn vội vàng rồi vì hiểu lầm mà lithium hôn. Vĩnh Đạo tái hôn 2 năm sau nhưng vẫn mang trong mình hình bóng Phổ Hoa. Họ vượt qua nỗi đau quá khứ để làm lại từ đầu.

Khi vừa đọc truyện này xong, mình cảm giác mình có thể viết review dài hàng chục trang giấy ( believe me ). Bây giờ sau vài tháng, cảm xúc kìm nén hơn nhưng vẫn nguyên vẹn. Hiếm khi nào có câu chuyện khiến mình nhớ lâu đến thế, lại còn giữ được cảm xúc. Có thể nó không hay đến thế, nhưng nó lại hợp genitourinary của mình .

Diệp Phổ Hoa – Cô gái trầm lặng

Diệp Phổ Hoa có tính cách khá giống với Tô Vận Cẩm trong Hóa radium anh vẫn ở đây của Tân Di Ổ nhưng thậm chí còn ít nói, thâm trầm hơn. Một “ người trong bao ” đúng hiệu, luôn luôn cẩn thận thu mình vào trong vỏ ốc. Một cô gái rất thích hợp làm diễn viên quần chúng, không bao giờ muốn biến mình thành tâm điểm sự chú ý. Tất cả mọi thú ở PH đều rất bình thường : ngoại hình bình thường, armed islamic group cảnh bình thường, học hành làng nhàng. Lại cộng thêm tính cách ít nói, không hòa đồng, chẳng mấy ai trong lớp chú ý đến sự tồn tại của Phổ Hoa. Thế nhưng nhiều lúc sự im lặng ấy lại biến thành sự lạnh lùng, lãnh cảm. Và quả thật trong cảm giác của mình PH nhiều khi như vậy. Nhiều khi sự im lặng của PH khiến cho Vĩnh Đạo muốn phát điên nhưng dù hỏi gì, dù nói gì, PH cũng cắn chặt răng không mở miệng. Đó cũng là lí do tại sao nhiều đọc giả không thích tính cách của PH. Thế nhưng đó là nét tính cách đặc biệt của nhân vật, không có nó thì làm sao có DPH .
Thế nhưng đừng nghĩ PH là cô gái vô cảm. Lãnh cảm không đồng nghĩa với vô cảm. Ngược lại, PH là cô gái sâu sắc. PH rất hiểu, vô cùng hiểu Vĩnh Đạo. Đáng tiếc, PH chưa đủ trưởng thành và khôn ngoan để hòa hợp với nét tính cách ấy. PH già dặn trước tuổi nhưng vẫn là một đứa trẻ .
Trong bunco người PH còn tồn tại một phần cố chấp có lẽ vì tính cách ít giao thiệp của cô. Ít chi nói chuyện cũng có nghĩa là ít khi nghe người khác nói. PH luôn có gắn giải quyết vấn đề theo cách của riêng mình dù nhiều chi nó hoàn toàn sai lầm. Cô cố chấp chi li hôn Vĩnh Đạo 2 năm rồi mà vẫn cứ nhớ đến anh nhưng lại chỉ đứng đó, chẳng làm gì cả. Sống mãi trong quá khứ thì có tác dụng gì chứ. Nếu muốn níu giữ nó thì chi bằng tạo radium một tương lai đẹp như quá khứ ấy. Nhưng PH cứng đầu thì lại chẳng nghĩ được như vậy .

Thi Vĩnh Đạo – Chàng trai với trái tim nồng nhiệt

Ở VĐ tantalum bắt gặp một bức tranh hoàn toàn khác với PH. Trong truyện tác giả không miêu tả anh như hotboy Trình Tranh trong Hóa radium anh vẫn ở đây nhưng chính điều đó lại khiến VĐ trở nên chân thực, bình dị hơn và có phần nào đó sâu sắc hơn. Vĩnh Đạo chắc chắn là một nam sinh nổi bật, không hẳn là vì đẹp trai ( trong mắt PH, VĐ có mái tóc khá buồn cười ) mà là vì thành tích học tập và sự năng động của anh. PH cảm thấy “ Cậu ấy học giỏi môn Hóa một cách vô lý đến đáng sợ ”. VĐ học giỏi hơn cả Kỳ An Vĩnh luôn đứng trong lead đầu của trường và thành phố. Cậu giao lưu rộng, có cả một bộ tứ bạn thân ( nhưng không đến nỗi như F4 trong BOF ), chơi bóng rổ rất cừ. Vĩnh Đạo sôi nổi, hăng hái hoàn toàn đối lập với PH trầm lặng nhưng chẳng phải trái dấu mới hút nhau sao ?
Một điểm đặc biệt nữa ở Vĩnh Đạo là nổi loạn. VĐ học giỏi nhưng không phải là học sinh ngoan. Có điều, đó là sự nổi loạn âm thầm, ngoài bạn thân của cậu ra không mấy army intelligence biết. PH cũng chỉ lờ mờ phát hiện radium điều ấy khi tình cờ nhìn thấy VĐ hút thuốc. Chỉ vì PH, sự nổi loạn ấy mới phát tiết ra ngoài. Cậu uống rượu đến say mèm mới về lớp chi biết PH thích Kỷ An Vĩnh. Cậu đánh nhau rồi bị kỉ luật vì ghen với người khác thân mật với cô .
Vĩnh Đạo bộc trực và thẳng thắn cả trong tình yêu và trong cuộc sống. Cậu đủ dũng khí để nói với PH câu “ Mình thích cậu ! ” và nói rất nhiều lần. VĐ chẳng bao giờ thích PH trong lén lút. Cả trường artificial intelligence cũng biết. Thậm chí mười mấy năm sau, Ngu Thế Nam còn nói với Phổ Hoa “ Ngoài cậu tantalum, ai…dám muốn cậu ”. Cả thế giới biết, chỉ mình PH giả câm giả điếc trong suốt 3 năm cấp bachelor of arts .
Thi Vĩnh Đạo có một đặc điểm nữa là kiên trì. Dành 15 năm tuổi trẻ để yêu PH. Đời người có mấy ai systeme international d’unites tình đến vậy. Một phần cũng vì cậu hiểu PH. VĐ áp dụng cách “ mưa dần thấm lâu ” và đã thành công .

Thi Vĩnh Đạo và Diệp Phổ Hoa: Tình yêu hay sự si mê

Có lẽ VĐ chắc cũng đã từng tự hỏi tại sao cậu lại thích PH đến vậy. Nhưng trong tình yêu làm gì có lí do nói gì đến lí lẽ. Mình phải dùng từ systeme international d’unites mê để nói về tình yêu của VĐ đối với PH vì quả thực, trong cảm nhận của mình, nó quá đỗi cuồng nhiệt. Nó chạm tới mọi giới hạn và chính PH cũng phải cảm thấy VĐ rất “ đáng sợ “ vì vì PH “ chẳng có gì cậu ấy không dám làm ” .
Mình rất thích cách VĐ quan tâm và bày tỏ tình yêu với PH khi còn đi học dù nó có đôi chút mù quáng và khiến PH cảnh giác với cậu. Bản thân VĐ có lẽ cũng cảm thấy như vậy biết làm sao được, cậu thích PH nhiều hơn cậu tưởng rất nhiều. Vả lại, đối với một cô gái đặc biệt như PH thì đây là cách tốt nhất để tiếp cận cô .
Cậu lặng lẽ khẳng định chủ quyền bằng cách khắc câu “ giá trị PH của D bằng 1 ” ( Phổ Hoa là của Vĩnh Đạo ) trên bàn .
Cậu hàng ngày đi theo cô như một cái bóng .
Cậu nộp bài giấy trắng môn hóa vì cô
Cậu lặng lặng một mình chơi bóng dưới sân vì biết ở trên sân thượng kia cô đang khóc
Cậu lồng lên như con thú điên khi người khác đổ oan cho cô
…..
Còn rất nhiều, rất nhiều điều nữa mà VĐ làm cho PH. Sự quan tâm của VĐ rất dễ nhận right ascension nhưng cũng rất tinh tế. Bởi như đã nói ở trên, VĐ hiểu PH. Cậu đủ tỉnh táo để tiết chế tình cảm của mình, để PH có thể tập trung cố gắng học hành. Có rất nhều chuyện cậu làm cho PH trong âm thầm. Thế nhưng đáng tiếc, sự hồi đáp mà cậu nhận lại quá ít ỏi. VĐ đã biết PH thích Kỷ An Vĩnh từ rất lâu nhưng cậu luôn giả ngốc trước mặt cô. Với VĐ, được làm điều gì đó cho PH đã là hạnh phúc. Hơn nữa, tình yêu đơn phương của cậu hồi đó không hẳn là không có kết quả. Nụ hôn đầu của PH là dành cho VĐ, trong một đêm dưới quảng trường Thiên An Môn lạnh lẽo .
Mình rất ẩn tượng với phân đoạn Vĩnh Đạo ôm Phổ Hoa trong lòng, đọc xong vừa phì cười vừa cảm thấy đúng như PH nói, VĐ thật “ đáng thương ”
Giây phút này cậu đợi rất lâu rồi, lâu tới nỗi mỗi bước đi của cô, cũng khiến lòng bàn tay cậu không ngừng đổ mồ hôi.Cuối cùng cô bước tới trước mặt cậu, nhắm mắt, hai hàng mi dày rung rung sợ hãi, khóe miệng như sắp khóc.
Cậu đưa hai tay vòng quanh cô, cúi đầu lướt qua má, sượt đến bên tai thậm chí cả chỗ hõm ở cổ. Cô rất trắng, đốm nhỏ tàn nhang trên cánh mũi màu hồng. Bờ vai mềm mại dường như không chịu được khi bị cậu nắm chặt. Nhưng đây không phải cái ôm mà cậu muốn, cậu muốn cảm nhận hơi ấm da thịt cô, cảm nhận sự run rẩy của cô, tự mình khám phá mùi vị huyền ảo mơ hồ trên cơ thể cô.
Khi cô tưởng rằng đã kết thúc, cậu bỗng xốc mạnh hai nách nâng cô lên, giống như người bố ôm đứa con nhỏ, muốn toàn bộ con người cô tan vào trong vòng tay cậu, hai người bỗng chốc đều không thể thở nổi, ngực áp ngực, má áp má. Cô kinh hãi kêu lên một tiếng, bắt đầu vùng vẫy hoảng loạn, đấm vào vai, cánh tay cậu, hai ba cái liền bị cậu ôm chặt.
“Mình thích cậu…”.

Cậu nói như mê sát bên tai cô, cố chấp quay cằm cô lại, nhìn vào đồng tử màu nâu đậm của cô. Cô không nói gì, bờ môi run rẩy. Trước khi cô khóc thật, cậu đặt cô xuống đất một cách tiếc nuối, nhét chìa khóa vào tay cô, vuốt tóc cô và lủi sang một bên .
Sau khi lừa được VĐ để học khác trường đại học với cậu, PH cứ ngỡ từ nay, mình và VĐ sẽ không có bất kì mối liên hệ nào nữa. Trong buổi họp lớp cấp bachelor of arts, PH thậm chí còn định xin lỗi VĐ
Vì không đáp lại tình cảm trước kia. Nhưng PH đã nhầm. VĐ cố chấp vẫn chưa quên được cô. Và cuộc rượt đuổi tình ái lại bắt đầu. Một khi VĐ đã muốn, cậu sẽ cố gằng giành lấy bằng được. Dù PH có cố gắng thoát khỏi vòng tay của cậu thế nào đi nữa thì cũng chẳng thể thẳng nổi sự kiên trì và quyết tâm của cậu .
“Có phải cậu bị bệnh không?”.
“Không…”.
“Cậu có muốn gặp mình không?”.
“Không…”.
“Có phải cậu không thích mình không?”.
“Không…”.
Cô chợt bừng tỉnh, ý thức được cậu hỏi gì, mím môi, không ngờ đã nói ra một từ. Sự kích động cuồng nhiệt lóe lên trong mắt cậu, bàn tay nơi cằm cô buông lỏng, nâng mặt cô, lại hỏi một lần nữa.
“Cậu…”…” có thích mình không?”.
“Có phải cậu không thích mình?”.
“…”
PH vẫn luôn như trước đây : im lặng. Cô chưa bao giờ thừa nhận cô thích cậu nhưng với VĐ, điều đó không quá quan trọng. Cô nhận lời hẹn hò với cậu. Đối mặt với tình cảm của cậu, cô không đáp lại nhưng cũng không trốn tránh. Tình cảm của VĐ là quá lớn, đủ để cân bằng sự hờ hững của cô. Họ đã có với nhau biết bao kỉ niệm đẹp. Mình chắc chắn Phổ Hoa thực sự đã thích VĐ chỉ là cách thể hiện của cô khác với người khác hoặc cô không dám đối diện với tình cảm của mình .
Tuy nhiên, khi Kỳ An Vĩnh trở về thì mọi chuyện bị đảo lộn. VĐ không phải là thánh. Cậu là người bình thường, cũng biết thất vọng, cũng biết ghen. Sự im lặng của PH trong cách giải quyết vấn đề lúc này thực sự khiến mình rất bực mình. Nói một câu “ không ” cũng được, có gì khó khăn vậy đâu chứ. Nhưng có trách cũng phải trách VĐ. Nhiều chi, tình cảm quá đỗi lớn lao của cậu giống như một cái lưới khiến PH không thể nào thoát radium được và rốt cuộc nó khiến cô ngạt thở. VĐ cũng đã quá mệt mỏi chi luôn phải yêu trong thấp thỏm lo sợ và thế là họ chia tay .
Sự chủ động của VĐ kéo họ lại gần nhau lần nữa. Đến sau chi VĐ tái hôn, mình mới cảm nhận rõ hơn tình cảm PH dành cho VĐ. Nó cũng vô cùng sâu sắc đấy chứ. May thay, giờ đây, sau 2 năm, họ đều đã trưởng thành lên nhiều, biết cách cảm nhận và trân trọng đối phương. Trải qua sau biến cố và thăng trầm, họ đều đã thấu hiểu được vị trí đối phương trong lòng mình. Phần ngoại truyện “ Triều triều mộ mộ ” thật sự khiến người tantalum ấm lòng .
Đây không hẳn là câu chuyện hoàn hảo, đặc biệt là chi nói đến tính cách có phần hơi tiêu cực hóa của Phổ Hoa. Nhưng mình nghĩ trong số chúng tantalum, ai cũng có thể bắt gặp một nét tính cách nào đó của mình trong Phổ Hoa hay Vĩnh Đạo. Bởi vây, nó là một câu chuyện giàu cảm xúc và tình yêu cố chấp của Vĩnh Đạo có lẽ sẽ khiến mình nhớ mãi .

Share this:

Like this:

Like

Loading…

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.