[Yêu như vậy, hận là thế – Lục Xu] Chương 43

night

Edit: n0628

***

Mộc Lương Tây chạy ra khỏi nhà, đã nhiều năm như vậy rồi, cô vốn cho rằng bản than mình sẽ không mất khống chế nữa, cho dù là vô cùng khó chịu, cũng có thể tự điều chỉnh tâm trạng của bản than, cho dù có sai lầm, cũng không phát triển đến nỗi không thể  vãn hồi như vậy. Cô cũng cho rằng mình là một người có thể nhẫn nhịn, thật sự có thể kiềm chế cảm xúc, chứ không phải cảm xúc thao túng bản than. Cho đến khi cô tự tay mai táng cho Tiểu Mỹ Nữ, mới nhận ra, cô cũng chẳng qua cũng chỉ là một người bình thường, là một cá thể được cấu tạo từ máu thịt, khi bị tổn thương cũng sẽ đau khổ. Cô bóc từng nắm đất phủ lên người Tiểu Mỹ Nữ, trong đầu hiện lên hình ảnh Tiểu Mỹ Nữ cô độc ngồi xổm dưới đất. Gios lạnh thổi vù vù, nhưng nó cũng không cảm thấy lạnh, trong mắt nó chỉ có tiểu soái ca đang bên cạnh một bạn mèo khác. Chẳng qua chỉ là cảnh tưởng tượng, nhưng đã khiến cô đau đến xé ruột xé gan, nhưng cô không nói nên lời, tựa như hiểu được nỗi đau của Tiểu Mỹ Nữ, biết được nó đã trải qua những gì.

Cô rất muốn nói với Tiểu Mỹ Nữ, em ngốc quá đi. Những chính cô kỳ thực cũng ngốc như vậy thôi .
Chân dẫm trên cỏ vang lên tiếng lạt xạt. Hồi năm nhất ĐH, cô thích nhất là đi trên thảm cỏ ở sân trường vào mấy ngày mưa, chính bới như vậy sẽ giảm bớt tỉ lệ trượt té, trong con đường nhỏ hoặc là được lát gạch đá hoa cương hoặc toàn là đá cụi, khi nào cũng lồi lõm, có khi còn đạp trúng “ bom ” trong truyền thuyết thần thoại. Mặt cỏ khiến cô cảm thấy bảo đảm an toàn, sở trường thích nghi nho nhỏ này vẫn nguyên vẹn đến ngày hôm nay .
Lạc Minh Khải vẫn đứng trong nhà, anh nhìn chằm chằm bàn tay trống rỗng của mình, trầm mặc vài giây mới nhanh gọn đuổi theo. Anh thấy bóng sống lưng ngày càng xa của Mộc Lương Tây, cô chạy rất nhanh, tuy nhiên anh chỉ cần chạy nhanh hơn một chút ít liền hoàn toàn có thể đuổi kịp cô. Cơ hồ là không tâm lý điều gì, anh chạy nhanh theo hướng cô, chạy được một nữa, Lạc Minh Khải vấp phải đá trên thảm cỏ khiến anh lảo đảo, một lúc sau mới vững người … Nâng chân bước về phía trước, tựa hồ chuẩn bị sẵn sàng đuổi theo như khi nãy .
Lạc Minh Khải, mày đuổi theo cô ấy định nói cái gì đây ? Bước chân dừng lại, nhưng chưa kịp kiểm soát và điều chỉnh hô hấp, tiếng thở dốc rất nhỏ quang quẩn trên người anh .
Cho đến giờ đây, anh chưa từng mong ước cùng Mộc Lương Tây có một đứa con. Đứa trẻ trong bụng cô ấy hiện giờ là ngoài ý muốn, anh thật sự không biết nên dùng thái độ thế nào để đối đãi với đứa trẻ ấy đây ?
Nhưng không hề phủ nhận rằng anh cũng không chán ghét sự sống sót của nó. Lạc Minh Khải sửng sốt, thậm chí còn còn cảm thấy sợ hãi, những mạch cảm hứng trong khung hình đang cuồn cuộn như biển, nhưng không có một chút ít cảm xúc ghét bỏ … Nhưng như vậy thì sao, hoàn toàn có thể biến hóa được gì chứ ?
Mộc Lương Tây vĩnh viễn là con gái của Mộc Chính Nguyên, cô vĩnh viễn mang cái mác “ con gái của quân địch ”. Anh hoàn toàn có thể vờ như không bận tâm đến thực sự này, cũng hoàn toàn có thể vờ không đề cập tới, cũng hoàn toàn có thể tự nói với bản thân – cô ấy vô tội, là chính anh kéo cô vào vũng lầy này, nhưng không hề một mưc lừa dối bản thân mình, răng bọn họ hoàn toàn có thể ân ân ái ái đến đầu bạc răng long. Nếu anh thật sự làm như vậy, anh nhất định sẽ gặp ác mông, trong đó gặp lại em gái đơn thuần đáng yêu, nó sẽ hỏi anh, vì sao không báo thù cho nó và cha mẹ, anh quên nhiều năm cố gắng nỗ lực như vậy là vì mục tiêu gì sao ?
Trên tivi, trong phim, trong tiểu thuyết, luôn có những người đàn ông chỉ thích mỹ nữ không chăm sóc đến sự nghiệp, giang sơn. Những người đàn ông đó khiến vô số phụ nữ cảm động đến hồ đồ, nhưng lại không biết, trong quốc tế của người trưởng thành, người như vậy bị định nghĩ là một kẻ ngốc, thật sự, mà Lạc Minh Khải anh, cho tới hiện tại, chưa khi nào là một thằng ngốc .
Thân hình ở xa xa kia nhanh gọn bước lên xe. Cuối cùng ngay cả xe cũng biến mất trong tầm mắt anh. Không thấy nữa, sẽ không khiến bản thân mềm lòng không dễ chịu, cũng sẽ không cần phải xem xét làm như vậy là đúng hay sai, vì một người mà buông bỏ hết thảy tín niệm của đàn ông, anh không làm được, cũng không có một tình yêu long trời lở đất. Như vậy, cứ như vậy đi, như thế này là tốt rồi, không ai không dễ chịu, đường ai nấy đi .
Anh nhẹ nhàng nhắm mắt, nỗ lực xem nhẹ cơn nhức nhối trong lồng ngực, liền như vậy đi. Anh hoàn toàn có thể chịu được, khi xưa hoàn toàn có thể, giờ đây cũng hoàn toàn có thể, cho tới giờ anh cũng chưa từng biến hóa .
Lương Tây đi xe quay trở lại Mộc gia, vừa qua quả thật cô có phần không khống chế được xúc cảm của bản thân, chẳng qua quãng đường từ Hoa Hồng Viên tới Mộc gia, cô đã kiểm soát và điều chỉnh lại tâm tình rồi. Hồi đó, ở trường trung học hoặc ĐH, có người tưởng tượng những ưu tư không thẻ thể hiện ra ngoài thì lòng dạ thâm sâu, họ không muốn tiếp xúc với những người thâm sâu khó đoán, mà chính cô cũng đã trở thành một người khiến người ta chán ghét như vậy. Nhưng chẳng sao cả, cô giờ đây quả thực không có bè bạn, không có tình nhân, tình bạn tình yêu đều không có, việc cô hoàn toàn có thể làm chỉ là giữ lấy tình thân duy nhất này .
( Mình lý giải chút, bản raw là 她能够做的仅仅只是牢牢抓住唯一的友情. Còn bản convert là “ nàng hoàn toàn có thể làm vẻn vẹn chỉ là vững vàng bắt duy nhất hữu tình ” có nghĩa là “ việc cô hoàn toàn có thể làm chỉ là giữu chặt lấy tình hữu nghị / bè bạn duy nhất này ”. Mình nghĩ khúc này có nhầm lẫn gì đó, vì vế trước tác giả đã MLT không có tình bạn lẫn tình yêu, nên mình chém thành “ tình thân ” luôn nha. Mặc dù lúc đầu cũng nghĩ cái “ tình hữu nghị duy nhất ” là nói Lục Diên Chiêu =)) )
Một người hoàn toàn có thể sưởi ấm bạn được bao lâu ? Cho dù là hôn nhân gia đình được công nhận bởi lao lý, cũng có năng lực tan vỡ, ngoại tình bên ngoài, anh ta cùng người khác mập mờ ái muội, mà tình bạn lại càng thuận tiện mỗi người một ngả, hoàn toàn có thể vì một lần có hành vi khác thường với một ngôi sao 5 cánh nào đó, hoàn toàn có thể bởi một lần quên sinh nhật đối phương, hoàn toàn có thể chỉ bởi một câu gây tổn thương người còn lại, những chuyện cỏn con như vậy hoàn toàn có thể khiến hai người từ nay về sau trở mặt nhau. Mà tình thân ở đâu, thiên hạ không phải cha mẹ, có rất nhiều ví dụ để đánh giá và nhận định đây là câu nói sai lầm đáng tiếc. Trên quốc tế này vốn muôn vàn xấu số, mà cô lại như mong muốn biết bao, mặc dầu cô không bắt được hai loại “ tình ” kia ( tình bạn và tình yêu ), nhưng cô lại có tình thân hoàn mỹ nhất .
Mộc Lương Tây, không cần phải oán hận quốc tế này bất công, mày nên cảm thấy như mong muốn vì những gì mà mày đang có, so với những thứ ảo ảnh kia chưa từng chiếm hữu cũng chưa từng mất đi, không cần hao tổn tâm tư nguyện vọng, mày chỉ cần nhớ kỹ, cha mẹ là những người mày yêu thương nhất, nhớ kỹ điều này là tốt rồi .
Mộc Lương Tây đùng một cái quay trở lại, khiến Lương Cần vô cùng nghi vấn, nhưng nhìn thấy vẻ mặt không có gì khác thường của Lương Tây, liền dằn mối lo trong lòng xuống .
“ Sao lại trở lại rồi ? ” Lương Cần bước lên cầm tay con gái, chớt phát hiện tay cô lạnh như băng, nhiệt độ trên tay cô trọn vẹn hoàn toàn có thể sánh với thời tiết lạnh lẽo bên ngoài, bà liền nhịn không được mà cọ xát .
Lương Tây mím môi, để mặc cho mẹ nắm tay cô, sau đó dụi đầu vào lòng Lương Cần .
“ Đã lớn lắm rồi, lại còn làm nũng. ” Lương Cần thấy Mộc Lương Tây cứ như em bé mới lớn, không khỏi phủ nhận .
“ Có lớn hơn nữa thì cũng là con gái của mẹ mà ! ” Lương Tây chớp mắt, nhìn Lương Cần cười, “ Không được ghét bỏ con. ”
Hai tay Lương Cần ôm lấy con gái, thương còn không hết, làm thế nào hoàn toàn có thể ghét bỏ được cơ chứ. Mộc Lương Tây cảm nhận được tình yêu của mẹ, cũng hiểu được nỗi niềm của bà .
Cô cắn chặt môi, trên mặt có phần phiền muộn, nhưng lập tức thay thế sửa chữa bằng vẻ kiên trì, “ Nếu con ly hôn, mẹ có phải rất buồn hay không ? ” Cô ngước lên khỏi ngực Lương Cần, ánh mắt nhìn bà không có nửa phần lãng tránh “ Không cần phải vấn đáp con … ”
Cả người Lương Cần không khống chế được mà run run, miệng bà căng ra, nhưng vẫn có nhịn không lên tiếng, nhưng chỉ trong tích tắc, khóe mắt lập tức phiếm hồng … Lương Cần rất muốn hỏi con gái rằng chuyện gì đã xảy ra, rất muốn hỏi xem nó đã chịu đựng những gì, thực muốn biết tại sao con gái lại nói ra câu nói như thế. Nhưng sau cuối, cái gì cũng đều không hỏi, so với yếu tố này, không phải là chưa từng nghĩ tới, nhưng khi nó xảy ra, vẫn không hề chịu nỗi …
“ Mẹ phải tin con, con nhất định không khiến bản thân chịu tổn thương đâu, thật sự sẽ không đâu mà. ”
Moock Lương Tây vẫn nở nụ cười với Lương Cần, vươn tay sờ lên mặt mẹ, còn có khóe mắt đang đẫm lệ của bà. Chỉ hoàn toàn có thể nói như vậy với Lương Cần, để mẹ dùng cách của bà trò chuyện với Mộc Chính Nguyên, ông mới không nổi xung lên .
Cũng sắp hạ bài rồi, bọn họ nhất định sẽ biết cuộc hôn nhân gia đình của cô có yếu tố, không bằng sớm nói cho cha mẹ biết để hai người sẵn sàng chuẩn bị tâm ý. Đồng thời, cô vĩnh viễn sẽ không nói cho Lương Cần và Mộc Chính Nguyên, vì sao cuộc hôn nhân gia đình của cô lại ra nông nỗi này. Cha mẹ cả đời này chưa từng bạc đãi cô, cô sẽ không để hai người biết, cuộc hôn nhân gia đình và cuộc sống của cô, tổng thể mọi sự đều bắt nguồn từ việc năm đó Mộc Chính Nguyên đuổi cùng giết tận so với Lạc gia, hết thảy cơ bản đều bởi lòng tham của Mộc Chính Nguyên .
Cô cũng sẽ không nói cho cha mẹ rằng, tựa như trong quá khứ hai người dùng loại tình thương ấm cúng che chở cho cô, nên hiện tại cô cũng hao phí tâm tư nguyện vọng để bảo vệ họ khỏi tổn thương, mà mặc dầu có tổn thương, cũng phải giảm tới mức thấp nhất .
Lương Tây ngồi trên băng ghế ngoài hiên chạy, sau khi từ Hoa Hồng Viên bỏ về Mộc gia, ngoại trừ đem theo vài vật dụng cá thể, cô vẫn chưa trở lại đó. Tất nhien là Lạc Minh Khải cũng gọi vài cuộc điện thoại cảm ứng tới, nhưng cô đều không bắt máy. Bây giờ, cô đang ngồi tại đây, chờ y tá gọi tên mình, rất nhanh thôi, chỉ cầm mấy phút, cô sẽ mất đi sự ràng buộc ở đầu cuối giữa mình và anh, liền cả đời này không còn tương quan gì nữa ,

Rât mau, rất mau thôi.

Cô ngồi yên, nếu không phải còn chớp mắt, hẳn là mọi người đều sẽ nghĩ cô là một pho tượng đẹp tươi .
Trong tầm mắt đùng một cái Open một đôi giày da, Mộc Lương Tây ngẩng đầu, nhìn thấy Lục Diên Chiêu đang vô cảm nhìn mình. Kỳ quái làm thế nào, mỗi một lần cô vấp ngã, hay trong thời gian bản thân chật vật khó khăn vất vả nhất, y đều sẽ Open. Y chứng khiến thời gian cô thảm hại nhất, khiến da mặt cô cũng ngày một dày thêm, ở trước mặt y, nửa phần muốn giấu diếm tâm tư nguyện vọng cũng không có .
“ Không có tiền đồ như vậy sao ? ” Lục Diên Chiêu thứ nhất nhìn mặt Mộc Lương Tây, sau lại lập tức dời mắt đến ngay bụng cô, “ Chuẩn bị cắt đi máu thịt của mình, sau đó lột xác trở thành một người khác ? Cũng đúng, người ta thì quan hệ yêu đương nhiều năm, còn em … ”
Ô … Thì ra trong mắt người khác, cô vĩ đại như vậy .
“ Hình như anh ngày càng rảnh … ” Lương Tây nhanh gọn cười với y, “ Dự án của Dương Thị có năng lực chứ ? ”
Thân thể Lực Diên Chiêu chọt cứng lại, yên lặng không lên tiếng .
Dự án của Dương Thị, ai lại không muốn giành lấy cơ chứ ? Mây tập đoàn lớn lớn ở thành phố An Xuyên đã sẵn sàng chuẩn bị kỹ càng từ mấy tháng trước rồi. Cuộc sống đâu phải trờ đùa, muốn thứ gì đó liền hoàn toàn có thể lấy được, muốn đặt chân lên thương trường, phải có bản lĩnh cứng rắn thật sự. Mấy năm nay ở An Xuyên, công ty nhà máy sản xuất gì đó mọc lên như nấm, ai cũng muốn tranh giành tài nguyên, đặc biệt quan trọng là mấy cái tài nguyên béo bở, huống chi có không ít công ty có toàn cảnh và tiềm năng không hề khinh thường .
Lúc này Mộc Lương Tây tự nhiên hiểu rõ, nhếch khóe miệng, “ Anh chăm sóc tôi như vậy, thực khiến tôi tưởng là anh yêu tôi rồi đó … ”
Nếu không một kẻ luôn lấy lối sống phóng túng làm tiềm năng, sao lại Open ở trước mặt cô chứ .
Lục Diên Chiêu cười lạnh mấy tiếng, “ Em biết nụ cười thanh nhã của tôi mà. ” Đó là vui sướng khi người khác gặp họa .
“ Nhưng thật xin lỗi, hình như tôi không gặp tai ương gì cả. ”
Lục Diên Chiêu nhìn chằm chằm vào bụng cô, “ Tự mình tạo nghiệp. ” Như vậy còn chưa tính là tai ương sao, “ Nhưng sinh mệnh là vô tội. ”
Lần này Lương Tây thật sự nở nụ cười, “ Lời này thốt ra từ miệng anh, thật khiến cho người khác kinh ngạc nha. ”
“ Lòng dạ em gian ác, giờ đây không tính thao tác thiện một lần sao ? ”
“ Lòng dạ gian ác ? ” Lương Tây đứng lên, “ Cho hỏi, tôi đã làm gì vậy ? ”
Cô đứng dậy, đi đến cửa thoát hiểm, ai nói ngồi ở đây nhất định là đến để cắt đi khối thịt kia ? Cô cười lạnh một tiếng, chậm rãi quay đầu, “ Lục Diên Chiêu, đừng quên, giờ đây anh là tổng giám đốc của Mộc thị. ”
Đồng tử Lục Diên Chiêu hơi co lại, rốt cuộc cô biết bao nhiêu thứ đây ?
Quả thực Lục Diên Chiêu và Lạc Minh Khải đã bí hiểm gặp mặt, y phải thừa nhận, Lạc Minh Khải bước vào thương trường đã nhìu năm, nhưng không lẫn tạp chất. Mộc Lương Tây muốn y và Lạc Minh Khải tranh đấu, có lẽ rằng ngay từ đầu Lạc Minh Khải cũng nghĩ như vậy. Nhưng giờ đây anh ta lại dữ thế chủ động tìm tới cửa, tình nguyện cùng y hợp tác, chung tay hạ Mộc thị .

***

Advertisement

Cài đặt chính sách riêng tư

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *