#Review_Giới_thiệu_truyện Tên truyện: YÊU Tác giả: Thiên Thảo Thể loại: Hiện đại, xuyên nhanh, có | Confession

admin

5 năm trước

# Review_Giới_thiệu_truyện Tên truyện : YÊU Tác giả : Thiên Thảo Thể loại : Hiện đại, xuyên nhanh, cóHình mô tả cho bài confessionHình mô tả cho bài confession

#Review_Giới_thiệu_truyện
Tên truyện: YÊU
Tác giả: Thiên Thảo
Thể loại: Hiện đại, xuyên nhanh, có chút huyền huyễn, nữ chính quay về quá khứ nuôi dưỡng nam chính, ngược nam, HE.
Độ dài: Hoàn, 9 chương.
———-
Chỉ vì Kim Đồng, Ngọc Nữ đem đồ của Nguyệt Lão ra chơi đùa mà chút nữa đã làm hỏng nhân duyên của Vương Kỷ Hoa và Đỗ Quân Điển, cuối cùng vẫn khiến duyên phận có họ rối loạn một phen…
Vương Kỷ Hoa gặp tai nạn xe cộ, xuyên đến một nơi khác. Nơi đây chẳng ai có thể thấy cô ngoài một thằng bé 9 tuổi tên Đỗ Quân Điển. Cô liền ở lại bên cạnh, nói mình là thiên sứ hộ mệnh của nó, hằng ngày làm bạn với nhóc con cô đơn kia. Cậu nhóc Quân Điển và cô dần thích nghi với cuộc sống có nhau thì… cô tỉnh dậy trong bệnh viện, bác sĩ nói đã hôn mê vài ngày.
Vương Kỷ Hoa coi mọi chuyện xảy ra giống như một giấc mơ, ngoại trừ việc sau khi tỉnh dậy trên tay có đeo một miếng ngọc tình. Mọi chuyện lại xảy ra khi cô đeo miếng ngọc tình đi ngủ và phát hiện ra bí mật ẩn sau nó. Quay trở lại thế giới kia đã là rất nhiều năm sau khi Đỗ Quân Điển đã là thiếu niên tuấn mĩ. Kỷ Kỷ dạy hắn không được đánh người, chăm chỉ học tập, từ một học sinh hư hỏng trở lại con đường lương thiện.
Đỗ Quân Điển sau khi Kỷ Kỷ biến mất lúc còn bé đã đem bóng ma tâm lí, luôn sợ cô rời đi, luôn quấn lấy cô. Hai người dần hòa hợp hơn, Kỷ Kỷ phát hiện quy luật của miếng ngọc bội, phát hiện sự chênh lệch thời gian giữa hai nơi, đi đi về về giữ hai thời không khiến cuộc sống của cô ngày càng sinh động hơn.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi Quân Điển có bạn gái, Kỷ Kỷ dần cảm giác được vị trí của mình đã không còn quan trọng, có lẽ đã đến lúc cô nên quay lại cuộc sống của mình. Đàn bản piano cô mới học được vào băng ghi âm gửi lại, Kỷ Kỷ không còn quay lại thời không ấy nữa…
Nào biết Đỗ Quân Điển chị hẹn hò vì người đó có vài phần giống Kỷ Kỷ, chỉ đối tốt với bạn gái muốn cho Kỷ Kỷ ghen tuông. Hắn như điên cuồng đập đồ đạc, đàn piano ngày đêm đến tổn thương ngón tay, chạy khắp nơi tìm cô trong tuyệt vọng…
May mắn chính là không có gì quá trễ, Vương Kỷ Hoa lần nữa gặp lại Đỗ Quân Điển, không còn là một thiếu niên hay thằng bé nữa, mà là một người đàn ông hơn tuổi cô. Liệu Kỷ Kỷ có nhận ra tình cảm mơ hồ ở khoảng thời gian ấy không chỉ dừng lại ở tình thân, liệu sau bao nhiêu trắc trở họ có thể nắm lại được nhân duyên này? Những hiểu lầm dần được hé mở cuối cùng, đã từng tổn thương sâu sắc bao nhiêu cũng có thể bù đắp chỉ cần ở bên cạnh người mình mong muốn, vĩnh viễn không tách rời…
—–[ Trích đoạn ]—–
Vương Kỷ Hoa nhìn chăm chú nhìn mọi thứ diễn ra, cho đến bây giờ cô mới cảm giác Đỗ Quân Điển thiếu niên đã trưởng thành thật rồi. Hắn đem những chuyện cô bảo hắn, từng chuyện từng chuyện làm một. Hắn đã hiểu như nào là bảo vệ người mình yêu, hiểu được như nào là quan tâm bảo vệ người khác. Hắn đã trưởng thành, nhưng cũng ngày càng cách xa cô. Mười hai giờ…nhanh tới đi.
Cô lặng lẽ quay trở lại phong luyện đàn, nhìn máy ghi âm hắn để lại, có lẽ máy ghi âm của hắn không phỉa là vô dụng. Cô nở nụ cười, đem máy ghi âm bật lên, nhấn nút ghi âm, sau đó đi tới chỗ dương cầm, ngồi xuống “Chúc sinh nhật vui vẻ.” quà sinh nhật của cô, cô vẫn đánh dù chủ nhân của món quà này không ở đây. Ngón tay chạm vào phím đàn, Vương Kỷ Hoa lẳng lặng đánh đàn.
Thời gian…trôi qua rất nhanh…thời gian tám ngày sắp kết thúc rồi…cô phải trở về, trở về nhà của mình, thế giới của mình. Nhắm mắt lại, loại bỏ mọi suy nghĩ, lâm vào ngủ say, đợi đến khi tình lại, cô đã trở lại nhà của mình. Nơi này, người cô quan tâm, dạy dỗ đã trưởng thành, có năng lực, đã không cần cô ở bên cạnh hắn nữa.
Những ngày này, trong miệng hắn đã ngày càng ít nói về hai người, hắn đã không còn như lúc đầu, đơn độc ở bên cạnh cô, bây giờ hắn đã có người yêu, người hắn quan tâm. Cho nên, cô phải vui vẻ, hắn là học sinh ngoan, những thứ cô dạy hắn đều học xong. Cho nên, cô phải chúc phúc, hi vọng tương lai của hắn có Liễu Ái đồng hành, càng thêm vui vẻ. Đàn xong khúc nhạc, quà tặng duy nhất cô dánh cho hắn.
Có lẽ về sau, hắn từ từ lớn lên, trở nên ngày càng bận rộn, bận đến lúc sẽ quên lãng cô. Có lẽ, lúc trở về có thể gặp Đỗ Quân Điển đã trưởng thành, dù chỉ là thoáng qua. Có lẽ, đây chỉ là một giấc mộng mà thôi, mơ quá nhiều nên trở lên chân thật. Có lẽ…lại có lẽ…Chuông báo thức vang lên, Vương Kỷ Hoa nhẹ nhàng mở mắt, nhìn thấy nhà trọ quen thuộc. Khóe mắt ẩm ướt, cô khóc sao?
———-
Link đọc online: http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=388772
Một review, nghìn câu chuyện, muôn vàn cảm xúc.
Nếu bạn thích bài review này, hãy like và share để ủng hộ review team nhé<3 #Dquyn

0

0

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *